Cha mẹ
Những người đang thương con, nhưng đôi khi càng lo lại càng kiểm soát, càng muốn gần con lại càng thấy xa con hơn.
GIÁ TRỊ QUAN
Có những điều tôi từng đi tìm trong sách.
Có những điều tôi chỉ hiểu sau một chuyến đi, một học sinh, một cuộc trò chuyện hay một lần chính mình vấp ngã.
Tôi dần nhận ra rằng, điều làm con người trưởng thành không phải là trải nghiệm nhiều hơn, mà là biết dừng lại để nhìn sâu hơn vào trải nghiệm ấy.
Đó là lý do nơi này được tạo ra.
Tôi chưa từng xem đó là một lời khen. Với tôi, đó là một lời nhắc.
Muốn góp thêm một chút ánh sáng cho người khác, trước hết phải học cách giữ ngọn lửa trong chính mình.
Có những ngày ngọn lửa ấy sáng rõ. Cũng có những ngày nó nhỏ đi bởi nóng giận, sợ hãi, mệt mỏi hay những lựa chọn chưa đủ sáng suốt.
Nhưng chỉ cần còn biết dừng lại, còn dám nhìn lại chính mình, tôi tin ánh sáng ấy vẫn luôn có thể được nuôi dưỡng.
Vì thế, "thắp sáng" với tôi chưa bao giờ là làm điều gì lớn lao.
Đôi khi, đó chỉ là biết lắng nghe trước khi phản ứng, biết nhìn lại trước khi trách người khác, hay đủ bình tĩnh để chọn một cách sống tử tế hơn trong những điều rất nhỏ của mỗi ngày.
Những điều tôi từng hiểu sai
Tôi muốn được tự do, muốn tự quyết định cuộc đời mình và muốn chứng minh lựa chọn của mình là đúng. Tôi từng tin rằng chỉ cần đi khác đi là sẽ tìm thấy hạnh phúc.
Vì thế, tôi bước vào nhiều trải nghiệm mới với rất nhiều kỳ vọng. Có những điều mang đến niềm vui. Cũng có những điều khiến tôi nhận ra mình chưa thật sự hiểu chính mình.
Sau này tôi mới hiểu: thay đổi con đường không khó. Khó hơn là học cách nhìn lại người đang bước trên con đường ấy.
Có một giai đoạn, tôi nhìn lại và thấy trong mình có nhiều sự bất công vì cha mẹ mình rất tồi đã bỏ mặc mình đã không dạy mình gì cả, chỉ mải mê đi làm và phó mặc tiền bạc, niềm tin ở mọi người và niềm tin nơi bản thân mình phải tự vươn lên.
Chưa dừng lại sự bất công, tôi còn thấy trong mình có đầy sự vụng về trong nhận thức và cả hành động, tôi làm việc, hành xử 1 cách ồ ạt, lao đi như một cơn cuồng phong để rồi hệ quả phải đi chắp vá những khiếm khuyết được đồng đội và người thân yêu kể lại. Thế là trong nhiều năm mọi thứ cứ vòng quanh luẩn quẩn không lối thoát.
Trước đây, tôi có thể đổ lỗi cho hoàn cảnh. Nhưng càng thực hành quan sát thân tâm, tôi càng thấy mọi sự bắt đầu từ cách mình nhìn, cách mình phản ứng, và cách mình nuôi dưỡng những hạt giống trong tâm.
Phật học đến với tôi như một cánh cửa. Tôi từng dành 14h/ngày để quay về nhìn lại thân tâm mình, một cuộc đại trùng tu thân tâm kéo dài trong vài tuần.
Tôi đã thấy những giọt nước mắt rơi một cách vô thức, tôi đã nhận ra mình chưa thực sự biết cách yêu thương và quan tâm chính mình.
Tôi thấy được, kinh nghiệm được chân lý “hạnh phúc là điều thực sự có sẵn bên trong mình”.
Mỗi khoảnh khắc giác ngộ như vậy không phải để tôi trở thành một người đặc biệt hơn ai. Chỉ là mỗi ngày, tôi ý thức thân tâm hơn, buông xả mong cầu, sống chân thành và thông thái hơn.
Tôi chia sẻ điều gì ở đây?
Tôi đến để kể những câu chuyện về tuổi trẻ, về game, về gia đình và những lựa chọn làm nên cuộc đời mỗi người. Bởi phía sau mỗi cảm xúc, mỗi quyết định và mỗi mối quan hệ đều có những nguyên nhân âm thầm vận hành. Hy vọng những câu chuyện này sẽ giúp chúng ta hiểu mình hơn, hiểu người hơn, biết lắng nghe sâu hơn và sống tử tế hơn với cuộc đời.
Hiểu mình trước khi thay đổi mình
Mỗi hành động đều có một động cơ phía sau
Lắng nghe là cách yêu thương trọn vẹn
Mỗi người một con đường
Giữ đèn sáng, thay vì kéo ai đi thật nhanh
Dành cho ai?
Những người đang thương con, nhưng đôi khi càng lo lại càng kiểm soát, càng muốn gần con lại càng thấy xa con hơn.
Những người đang chênh vênh, chưa gọi tên được điều mình thật sự muốn, hoặc thấy mình đang lạc giữa nhiều lựa chọn.
Mỗi người đều có một con đường riêng. Có người cần đi rất xa mới hiểu điều mình đang tìm kiếm. Có người chỉ cần một lời nhắc đúng lúc là đã nhận ra ánh sáng vốn luôn ở đó.
Tôi tin rằng rất nhiều khó khăn của tuổi trẻ không đến từ yếu kém, mà từ việc chưa biết gọi tên những cảm xúc đang diễn ra trong lòng.
Không ai muốn làm khổ mình. Phía sau sự trì hoãn là nỗi sợ, phía sau cơn giận là tổn thương, phía sau cố chấp là khát khao được công nhận. Nhìn thấy động cơ là bước đầu để lựa chọn tỉnh táo.
Khổ đau trong gia đình không từ thiếu yêu thương, mà từ yêu thương nhưng chưa hiểu. Khi sự lắng nghe xuất hiện, khoảng cách dần thu hẹp.
Không ai trưởng thành giống ai. Có người đi xa mới thấy, có người chỉ cần một lời nhắc đúng lúc. Cha mẹ không cần hoàn hảo, chỉ cần đủ chân thành để cùng con học hỏi và lớn lên.
Tôi không tin vào áp lực hay kiểm soát. Tôi tin vào sự chuyển hóa từ bên trong. Và đôi khi, việc cần làm nhất là giữ cho ngọn đèn còn sáng - để khi ai đó muốn quay về, họ biết mình vẫn có một nơi để tìm đường.
Tôi vẫn đang học
Những gì có mặt ở đây không phải là câu trả lời, mà là sự chân thành của một người vẫn đang trên đường.
Đó là những câu hỏi, những trải nghiệm và những điều tôi thấy đáng để cùng suy ngẫm.
Nếu chúng giúp ai đó nhìn rõ hơn con đường của mình, thì những câu chuyện này đã hoàn thành ý nghĩa của nó.
Lời mời
Nếu bạn muốn đọc sâu hơn, ebook “7 ngày, 3 trải nghiệm: Từ ‘mê chơi’ đến ‘tự giác học tập’ chỉ bằng một câu hỏi” là những trạm dừng chân tôi đã gom lại. Nếu bạn cần một người lắng nghe và cùng soi chiếu vấn đề hiện tại, bạn có thể kết nối với tôi qua Zalo.